Ong ——
Đại trận được bày ra, bao phủ toàn bộ lòng núi. Từ bên ngoài nhìn vào, nơi đây chẳng khác gì một gò núi bình thường, dù là tu sĩ Nguyên Anh đi ngang qua cũng khó phát hiện điều bất thường.
Mọi việc đã an bài thỏa đáng, Phó Trường Sinh nhìn Phó Vĩnh Ninh: “Ninh Ninh, con cứ bế quan ở đây, không được đi đâu cả. Bất kể bên ngoài xảy ra chuyện gì, cho dù nghe thấy có người gọi con, cũng tuyệt đối không được rời trận.”
Phó Vĩnh Ninh giật mình: “Phụ thân, người muốn đi đâu?”




